Buổi chiều có giờ Triết của một giáo sư rất ăn khách, nên bọn sinh viên vội vã chen lấn nhau vào giảng đường như đi xem một phim đoạt cả mấy chục giải Oscar. Các cậu con trai với kính cận thị giả hiệu và thực, từ không độ đến hai chục độ, với một tập sách kềnh càng trong tay đang nói chuyện học hành sôi nổi với nhau làm tôi chán ngán. Các cô con gái thì bận rộn nhiều động tác hơn, phải nói chuyện với cái giọng nghe sao cho ríu rít như chim, mắt long lanh liếc qua liếc lại thật nghệ thuật và tay chân vung vẩy những dáng điệu học thuộc trong phim ảnh.
Giờ này đáng lẽ tôi phải học nếu muốn có hy vọng trong kỳ thi sắp tới. Nhưng đừng hòng bắt tôi phải chun đầu vào cái giảng đường kín mít vào một buổi chiều trời dễ thương lạ lùng như thế này. Chưa hoàng hôn, nắng đã tắt rất sớm. Tôi ngửa mặt nhìn lên cao, khoan khoái nhìn thấy màu xanh mát rượi, đám lá cây lung lay như sắp sửa rơi và tôi hồi hộp đợi chờ một cơn gió mạnh thổi qua. Những chiếc lá xanh nhỏ như hạt sóng sẽ phủ đầy làm cơn mưa trên đầu, trên vai áo, và đôi khi rơi ngay vào ly cà phê đang cầm tay